
Thảo Nguyên là người đã đồng hành với mình hơn 7 năm, từ khi bạn còn là sinh viên. Mình vẫn nhớ rất rõ lần đầu tiên bạn đến gặp mình ở Sài Gòn. Lúc đó bạn còn rất ngơ ngác, hiền, hơi nhút nhát, đi cùng bạn trai tới học. Khi ấy bạn chỉ mới năm nhất, năm hai thôi. Ở bạn có một sự vô tư, trong trẻo khiến mình thấy hình ảnh của chính mình ngày còn trẻ. Có lẽ vì vậy mà mình đã chủ động hướng dẫn bạn làm nghề, hỏi bạn có muốn đi theo con đường dạy tiếng Anh hay không, dù lúc đó bạn không học đúng ngành. Và bạn đã gật đầu.
Điều khiến mình tin là có thể đào tạo và huấn luyện bạn đi đường dài chính là sự kỷ luật và tinh thần sẵn sàng tham gia những thử thách mà mình đưa ra. Bạn tin vào bản thân, tin rằng mình có thể làm được và có thể mang lại giá trị cho học viên. Với mình, đó là nền tảng quan trọng nhất.
Thảo Bùi thì đến với mình từ một con đường rất khác. Bạn làm thu ngân ở khách sạn Sheraton, không phải dân tiếng Anh từ đầu, cũng không phải người học đúng ngành. Bạn là học viên của mình trước. Nhưng khi được đào tạo về giọng, giọng tiếng Anh Mỹ của bạn rất đẹp, rất có chất. Đến bây giờ mình vẫn luôn biết ơn Thảo Bùi, vì bạn đối xử với mình không chỉ như thầy – trò mà như chị em trong nhà. Bạn đi cùng mình từ Sài Gòn lên Đà Lạt, từ Đà Lạt về Nha Trang. Giờ bạn đang sống ở Nhật Bản, và mình vẫn luôn mong có thể tạo điều kiện để bạn tiếp tục đồng hành, tiếp tục dạy học viên trong hành trình của Uspeak English. Bạn đã đóng góp rất nhiều cho lớp Train Your Voice, đặc biệt là phần luyện dẫn và hỗ trợ học viên.
Minh Ngọc là một trường hợp rất đặc biệt với mình. Bạn từng là học viên của mình. Điều mình biết ơn nhất ở Ngọc là tinh thần “máu chiến”. Giao việc gì bạn cũng nhận, không né, không lùi. Thực ra bạn không phải người đúng ngành, cũng không có sẵn chuyên môn cho rất nhiều việc mình giao. Nhưng bạn lại trở thành leader của team trợ giảng, đứng ra tổ chức event, team building, lo từ khâu lên kế hoạch tới triển khai, chi phí, vận hành… gần như done-for-you cho mình. Có những việc mình chỉ cần tới tham dự, còn mọi thứ bạn đã lo xong.
Có một câu Ngọc hay nói với mình mỗi khi gặp khó khăn:
“Chị yên tâm, em sẽ chiến với chị, em làm tới cùng.”
Chỉ vậy thôi, nhưng mình nhớ mãi.
Sau khi Ngọc sinh em bé, rồi mình cũng sinh em bé, hai đứa cách nhau chỉ khoảng một tháng, vậy mà bạn vẫn tiếp tục chiến cùng mình cho tới bây giờ. Những nỗ lực và cố gắng đó, mình luôn ghi nhận và biết ơn.
Lê Anh Thư là người đã đi với mình hơn 12 năm. Từ một học viên học IELTS ở TP.HCM, rồi tìm mình để luyện giọng, rồi đi theo mình từ những ngày đầu. Khi mình bắt đầu dạy ở Phú Nhuận, bạn qua hỗ trợ mình làm slide, biên tập giáo án, làm đủ thứ không nề hà. Mình và bạn đã đi cùng nhau qua rất nhiều giai đoạn: bạn lập gia đình, sinh con, rồi đi làm ở tập đoàn lớn với thu nhập rất tốt. Nhưng đến bây giờ, bạn vẫn hỗ trợ học viên, vẫn làm trợ giảng, vẫn cùng Minh Ngọc lead team trợ giảng và gánh rất nhiều việc.
Điều mình trân quý nhất ở tất cả các bạn là tinh thần làm việc không tính giờ, không tính công. Có những người khác, họ làm đúng phần việc, hết giờ thì về – điều đó không sai. Nhưng các bạn này thì khác. Có những buổi họp kéo dài tới 1–2 giờ sáng, các bạn vẫn ở đó, cùng mình xử lý vấn đề, cùng mình tìm cách giải quyết.
Mình sẽ không bao giờ quên những giai đoạn mình gần như không có gì, rồi có một chút, rồi tới hôm nay. Và ai là người đã ở bên mình trong những thời điểm đó. Tất cả các bạn đều có tâm, có sự chân thành, và làm hết mình vì học viên. Mình cũng chứng kiến rất rõ sự trưởng thành, sự phát triển của từng người thông qua công việc và hành trình này.
Mình có thể nói một cách rất chắc chắn: tinh thần của các bạn là thứ rất khó mua, cũng rất khó đào tạo. Nó nằm trong cốt cách, trong trách nhiệm và trong cách các bạn đối diện với công việc và cuộc sống.
Thật lòng, mình thấy mình có phước rất lớn trong đời khi được gặp và đi cùng những con người như vậy.