Hieu Ngo

Cơm mẹ nấu

Bây giờ mình vẫn còn được ăn cơm mẹ nấu.

Vẫn còn được mẹ bưng ra cho một tô mì Quảng, lúc mình đang ngồi làm việc, hay đang học dở dang.

Nói ra nghe rất bình thường.

Nhưng thật ra, không phải ai cũng còn được như vậy.

Suốt mấy năm qua,được ăn những bữa cơm như thế này, mình mới thấy… đó là một cái may.Một cái phước, theo đúng nghĩa.

Có nhiều lúc mình ngồi nghĩ lại, mình không nghĩ sự nghiệp mình có hôm nay là do riêng mình giỏi hay cố gắng hơn ai.

Nếu không có ba mẹ ở phía sau, chắc chắn mình không đi được tới đây.

Người ta hay nhìn vào kết quả.

Ai làm được việc lớn, ai thành công, ai được gọi tên.

Giống như trong bóng đá, người ta nhớ tiền đạo ,người ghi bàn.

Nhưng mình biết rất rõ:

để có một bàn thắng, phía sau đó là rất nhiều người khác.

Người chuyền bóng.

Người chạy chỗ.

Người phòng ngự.

Những người không ai nhắc tên.

Mình cũng vậy.

Phía sau mình là ba mẹ.

Là chồng mình.

Là con mình.

Là những người đang làm việc cùng mình mỗi ngày.

Nếu không có sự nâng đỡ đó, mình không thể tập trung làm việc, không thể đi xa, và cũng không thể đứng vững khi stress.

Thật ra, với mình, tiền bạc hay thành công không có nhiều ý nghĩa nếu về nhà mà không có sự yên ổn.

Không có sự đồng thuận.

Không có cảm giác được ở trong một gia đình.

Kiếm ít thôi mà hạnh phúc và hoà khí thì vẫn tốt hơn sự rỗng tuyếch và trống rỗng trong chính tâm hồn khi ngoài tiền chỉ chả có gì khác. Đó là trạng thái đáng thương

Đi một mình thì có thể đi nhanh.

Nhưng đi mà không có người ở phía sau đỡ mình lúc ngã,thì rất dễ gãy.

Và rồi tới giờ với mình

những bữa cơm mẹ nấu,

những người thân vẫn còn ở đó,

mới là thứ đáng giá nhất của mình vào lúc này

Exit mobile version