Bài học từ thầy
Ngày đó, lần đầu mình gặp thầy.
Mình nhớ rất rõ cảm giác bối rối khi ngồi trước một người thầy mà… gần như không dạy gì theo cách mình từng quen.
Không giảng giải dài dòng.
Không công thức.
Không giáo trình để cầm đọc cho yên tâm.
Thầy chỉ làm một việc duy nhất: bắt mình nghe.
Nghe thật nhiều.
Nghe rồi lặp lại.
Nghe bằng tai, nói lại bằng miệng.
Lúc đó trong đầu mình đầy câu hỏi:
“Sao thầy không dạy?”
“Sao không cho script?”
“Học kiểu gì mà kỳ vậy?”
Mình không hiểu.
Và thú thật, mình từng nghi ngờ.
Nhưng có những điều, chỉ khi đi đủ xa rồi quay đầu nhìn lại, ta mới thấy được ý nghĩa thật sự của nó.
Bây giờ thì mình hiểu rồi.
Thầy không dạy mình kỹ năng trước.
Thầy dạy mình tư duy.
Thầy bắt mình nghe, vì thầy biết:
Muốn nói đúng, trước hết phải nghe đúng.
Muốn dùng ngôn ngữ tự nhiên, trước hết phải để ngôn ngữ đi vào người mình một cách tự nhiên.
Thầy không muốn mình lao vào học những thứ hàn lâm, học để nhớ, để đối phó, để làm bài cho xong.
Thầy muốn mình tập một thói quen quan trọng hơn rất nhiều:
lắng nghe ngôn ngữ như cách một đứa trẻ học nói.
Ngày xưa, mình đã từng học sai cách.
Nghe không ra.
Nói không được.
Càng học càng chán.
Học để đi thi, rồi đánh lụi cho qua môn.
Tiếng Anh lúc đó không phải là một công cụ giao tiếp.
Nó chỉ là một môn học nặng nề và xa lạ.
Cho đến khi mình chịu dừng lại.
Chịu nghe theo thầy.
Nghe thật sự.
Không phân tích nhiều.
Không hỏi “tại sao” liên tục.
Chỉ nghe – và lặp lại.
Và rồi có một ngày, rất nhẹ nhàng, rất bất ngờ,
mình nghe ra tiếng Anh.
Không gồng.
Không đoán mò.
Không căng thẳng.
Mình nghe được.
Mình nói được.
Và lần đầu tiên trong đời, mình thích học tiếng Anh.
Khoảnh khắc đó thay đổi tất cả.
Từ lúc ấy, mình chỉ có một mong muốn duy nhất:
trở thành một người mở đường.
Không phải người đứng trên cao giảng dạy,
mà là người đi trước một đoạn, rồi quay lại chìa tay ra.
Mình muốn giúp những người từng “mất gốc” giống mình,
những người đã từng nghĩ rằng mình không có năng khiếu,
đi từ con số 0
đến ngày nghe được – nói được – và tin lại vào chính mình.
10 năm qua,
mình đã đồng hành cùng hơn 15.000 học viên ở khắp nơi.
Và đến bây giờ, mình vẫn tin một điều rất đơn giản:
Không có gì là khó.
Chỉ là bạn chưa gặp đúng phương pháp.
Chưa có đúng người dẫn đường.
Và chưa tìm lại được hứng thú ban đầu khi học một ngôn ngữ để sử dụng, chứ không phải để làm bài tập.
Nếu bạn là người lớn học tiếng Anh,
bạn cần kỷ luật.
cần mục tiêu rõ ràng.
và quan trọng nhất:
bạn phải thật sự muốn nghe được – nói được.
Ngày 7/1 này, mình mở lại lớp Train Your Voice.
Một lớp nền tảng.
Một điểm bắt đầu lại, đúng nghĩa.
Không hứa hẹn màu mè.
Không con đường tắt.
Chỉ cần bạn muốn học thật.
Mình sẽ chỉ cho bạn cách.




